Trung Chào Đón Các Bạn

Trong đầm gì đẹp bằng sen

Thành viên trực tuyến

2 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (LÊ VĂN TRUNG)

Điều tra ý kiến

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • 123

    Gốc > Trang Văn học >

    Mùa bão lũ quê tôi

    Thương quê - mùa bão lụt

    AT - Mảnh vườn còn sót lại những ngọn lá vàng ủ ê  chưa rụng khi mùa thu ngang ngõ, nay cũng bắt đầu đi vào cõi bão dông. Một chút đốm nắng nhỏ nhoi hôm qua bên hiên nhà như còn nuối tiếc mái tóc dài em hay ra ngồi hong nắng, nay cũng lặng lẽ ra đi khi người dân quê tôi bắt đầu ngồi suy tư, lo lắng bên chiếc radio đợi tin bão phương xa. Tất cả im lặng, chỉ còn lại những nhịp đập của con tim.

    Minh họa: Duy Nguyên

    Những ngày như thế xóm làng như chợt nhỏ lại, nhìn đâu cũng chỉ thấy một nét mặt lo lắng. Mưa bắt đầu giội lên những ngôi nhà nhiều tuổi, để rồi trên những mái ngói âm dương tái nhợt một màu rêu non. Cả trời và đất đều nhuộm một màu xám nặng nề và u ám.

    Có ngôi nhà nhỏ bên vườn ai đang trùm lên bao tiếng khóc la của lũ trẻ khi gió dông về mà cha mẹ vẫn còn kiếm dưa rau bên đồng xa gió lộng. Và tiếng thét của sấm sét như đang đánh vào những dấu chân già nua đang cố bám vào con đường trơn trượt. Tất cả báo hiệu cho cuộc đi dài bất tận dưới mưa.

    Suốt mùa bến sông đầy nước. Và sau một trận mưa kéo dài vài tiếng, con nước bắt đầu trèo lên  bờ và tràn qua bao ngõ ngách để làm một cuộc hành trình càn quét quê hương. Lũ học sinh mừng rỡ khi được vọc nước ngay trong nhà. Nhưng sau đó nước càng lên cao, bọn chúng bắt đầu trách mắng Sơn Tinh, Thủy Tinh vì ghen tuông mà làm khổ lụy đến mọi người.

    Làm sao quên được cơn lũ đại hồng thủy quê tôi vào năm 1999. Cả làng chìm trong biển nước. Những ngôi nhà tồi tàn bị cuốn trôi về với đại dương, còn những ngôi nhà được coi là kiên cố cũng đi vào xiêu vẹo. Tất cả chỉ còn lại những gói mì tôm cứu trợ. Đau đớn thay trong hoàn cảnh người dân đang gặp hoạn nạn thì một số người lợi dụng để trục lợi cho mình.

    Để rồi lúc này người dân quê chỉ còn lại một nét mặt tái nhợt bên nỗi mất mát vật chất và cả tình người. Cảm được điều đó, có nhà thơ ngậm ngùi bên nỗi khổ của người dân mà chạnh lòng an ủi: "Đời tôi là mớ rác rều/ Qua mùa lũ lụt hồn treo chân cầu".

    Hôm nay trong khi tôi ngồi chờ bão dông sắp đến, hình ảnh nồi cơm nguội của mẹ được bọc kín trong chiếc chăn bên chén muối tiêu bất chợt hiện về sao thật xót xa! 


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Văn Trung @ 15:34 04/12/2009
    Số lượt xem: 478
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến